Thứ Hai , 17:27, Ngày 15/10/2018

Pháp luật và cuộc sống

Ấm tình nơi cuối trời 'tây bắc của Tây Bắc

Sau chuyến đi dài đầy gian nan, đoàn thiện nguyện đã đến được với nhân dân bị ảnh hưởng bởi mưa lũ để trao các suất quà cho bà con.

Vượt hơn 1.600 km với hàng trăm khúc cua tay áo bị bao phủ bởi những đám sương mù đặc quánh, dưới sự dẫn dắt của Thầy Thích Trí Thanh – Thầy trụ trì chùa Phúc Lâm - Quỹ từ thiện Hương Sen huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh, đoàn thiện nguyện chúng tôi đã đặt chân tới xã Nậm Ban, huyền Sìn Hồ và xã Pa Ủ, huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu để trao tận tay những món quà tặng cho nhân dân bị ảnh hưởng bởi mưa lũ vào cuối tháng 6/2018.

Theo lời chỉ dẫn của các cán bộ, chiến sỹ Bộ chỉ huy Bộ đội Biên phòng tỉnh Lai Châu, khoảng 11h giờ trưa đoàn thiện nguyện chúng tôi tới điểm dừng chân đầu tiên là bản Nặm Chẻ, xã Nậm Ban, huyện Sìn Hồ. Khi những chiếc xe vừa dừng lăn bánh, có rất nhiều em nhỏ mặt mũi lấm lem ùa ra chào đón. Còn ở phía bên trong là những người dân đang đứng tụm năm, tụm ba nói chuyện chờ đoàn thiện nguyện chúng tôi.

Những em bé Pa Ủ đợi đoàn thiện nguyện trao quà.

Qua lời giới thiệu của trưởng bản chúng tôi được biết, 26 hộ dân ở đây là người dân tộc Mảng - một trong những dân tộc đang nằm trong danh sách cần được bảo tồn của nước ta. Do đường sá đi lại khó khăn, trình độ dân trí thấp, người dân chỉ biết lên nương làm rẫy nên cuộc sống cứ mãi đói nghèo.

Vào cuối tháng 6/2018 trời mưa lớn kéo dài, dòng nước lũ cuốn trôi gần như toàn bộ của cải, hoa màu của người dân khiến cho cuộc sống đã nghèo khó lại càng nghèo khó hơn. Nhằm chia sẻ những mất mát với người dân, Chùa Phúc Lâm – Quỹ từ thiện Hương Sen đã trao 26 suất quà mỗi suất trị giá 200 nghìn đồng cho người dân. Tặng riêng 01 phần quà trị giá 500 nghìn đồng cho ông Tào A Deo, 67 tuổi trong khi lên rẫy không may bị rắn xanh cắn. Vì nhà nghèo không có tiền để thăm khám, thuốc thang nên ông phải tự tìm cây thuốc trong rừng để chữa trị. Đến nay vết rắn cắn ở vùng bụng bị thâm đen một mảng lớn, sức khoẻ của ông thì ngày một yếu đi...

Chia tay Nậm Ban, đoàn thiện nguyện chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình tới xã Pa Ủ, huyện Mường Tè – một huyện biên giới xa xôi và hẻo lánh nhất của tỉnh Lai Châu. Cách trung tâm huyện khoảng 60 km, con đường huyết mạch men theo sông Đà dẫn lối vào xã Pa Ủ lúc vắt vẻo trên sườn núi cheo leo, khi lại liên tục xuống dốc sâu hun hút như muốn nuốt chửng chiếc xe, khiến chúng tôi mất gần nửa ngày "lăn lộn" mới đặt chân tới điểm dừng chân thứ hai: Đồn Biên phòng Pa Ủ.

Chào đón chúng tôi nơi là một trận mưa lớn cùng với những tiếng sấm sét vang trời kéo dài mấy giờ đồng hồ. Sau những câu chào hỏi xã giao, chúng tôi được đích thân đồng chí Phó Đồn trưởng hướng dẫn trở về phòng nghỉ ngơi mà các cán bộ, chiến sỹ đã chuẩn bị sẵn cho đoàn từ ngày hôm trước.

Cơn mưa lớn vẫn mãi chẳng chịu ngớt, nhưng nghe tiếng kẻng leng keng báo tới giờ cơm của Đồn, cả đoàn chúng tôi tập trung có mặt đông đủ tại nhà ăn của đơn vị. Những món ăn được bày sẵn trên bàn đều do cán bộ, chiến sỹ tự tăng gia, sản xuất, chính vì vậy khi được thưởng thức và cảm nhận nó có một hương vị rất riêng. Hương vị đó không chỉ là hương vị hoang sơ của núi rừng mà còn chứa đựng tình cảm thiêng liêng, là cầu nối, là sự gắn bó khăng khít tình quân dân nơi biên giới.

Thầy Thích Trí Thanh, Trụ trì Chùa Phúc Lâm trao quà cho người dân Pa Ủ.

Qua những chia sẻ của các cán bộ, chiến sỹ chúng tôi được biết: “Pa Ủ là xã khó khăn nhất của huyện Mường Tè và Đồn biên phòng Pa Ủ là một trong 5 đồn biên phòng của cả nước được hưởng trợ cấp đặc biệt. Nguồn thức ăn hàng ngày đều do cán bộ, chiến sỹ của đơn vị tự tăng gia sản xuất. Muốn ăn thứ gì đó cũng phải đi quãng đường rất xa mới mua được”. Sau những lời chia sẻ chân tình đó, cả đoàn chúng tôi xin phép được về nghỉ ngơi sớm để giữ sức khỏe cho ngày mai - một ngày đặc biệt.

Cuối cùng, ngày “đặc biệt” của chúng tôi cũng đã tới. Mỗi người một việc, mọi người cùng nhau tự giác vận chuyển gạo, mì tôm, quần áo…xếp ngay ngắn tại sân của Đồn Biên phòng Pa Ủ.

8h sáng người dân đã tập trung khá đông đủ dù quãng đường từ nhà tới đây phải đi bộ vài cây số. Điều chúng tôi nhận thấy đầu tiên đó là có rất nhiều các em nhỏ đến đây, đứa lớn trông đứa bé, có những đứa nhỏ quá được mẹ cõng đi theo để nhận quà. Khi lên đây, chúng tôi đã ngắm mãi bàn chân lấm lem của những em bé Pa Ủ. Có thể do điều điện khắc nghiệt, sinh ra đã chân trần trên đá núi, thịt da non thơ mềm mại đến mấy cũng phải thích nghi với cuộc sống nơi “thâm sơn cùng cốc”.

Nụ cười của em bé Pa Ủ khi nhận được quà của đoàn thiện nguyện.

9h sáng, Thầy Thích Trí Thanh – Trụ trì chùa Phúc Lâm và các thành viên trong đoàn đã cùng nhau trao tận tay 214 hộ gia đình bị thiệt hại bởi mưa lũ một suất quà trị giá 300 nghìn đồng. Những món quà tuy không có giá trị lớn về mặt vật chất nhưng lại chứa đựng tình cảm nồng ấm của các tổ chức, cá nhân, các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân…quên góp ủng hộ dành cho đồng bào La Hủ nơi đây.

La Hủ hay còn gọi là tộc người “Xá Lá Vàng” bởi trước kia họ sống chủ yếu trên núi cao, săn bắn thú rừng, làm nhà bằng những cành cây, khi nào lá chuyển sang màu vàng và thú rừng hết thì họ lại chuyển đi nơi khác. Dân tộc La Hủ hiện sống rải rác trên các triền núi cao thuộc 4 xã biên giới Pa Ủ, Pa Vệ Sử, Thu Lũm và Ka Kăng thuộc huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu. Đây là một trong những tộc người không có chữ viết mà ngôn ngữ chỉ truyền miệng từ đời này sang đời khác, trên 90% người dân thiếu đói quanh năm.

Hôm nay, được chứng kiến hình ảnh sung sướng của những người dân La Hủ vui mừng nhận những món quà của đoàn thiện nguyện; khoảnh khắc những em nhỏ cảm nhận từng viên kẹo ngọt ngào với nụ cười tươi tắn… chúng tôi ai cũng cảm thấy ấm lòng.

Tất cả các thành viên trong đoàn thiện nguyện.

Rời Pa Ủ, lên đến đỉnh đèo A Ma Cổ, ngoái đầu nhìn lại, Pa Ủ đẹp như một bức tranh kỳ vĩ, ình ảnh những mái nhà lấp lóa trong nắng gió giữa rừng núi với những đứa trẻ lấm lem với đôi chân La Hủ ấy – những đôi chân trẻ thơ với lớp da dày thô ráp phăm phăm bước đi trên những tảng đá sắc nhọn ám ảnh chúng tôi suốt quãng đường về.

Bao giờ, trên con đường men sông Đà sẽ rộn ràng những chuyến xe xuôi ngược, chạm vào những đôi chân trần La Hủ?

Tôi chợt nghĩ và mong hơn bao giờ hết những chuyến thiện nguyện của rất nhiều các tổ chức, cá nhân, các nhà hảo tâm, các mạnh thường quân…đang và sẽ bắt đầu khởi động.

Những chuyến đi ấy sẽ chở đầy yêu thương cho những mảnh đời khó khăn nơi cuối trời “tây bắc của Tây Bắc”.

Những chuyến đi ấy, giúp chúng ta thêm yêu núi non sông nước hùng vĩ nơi biên cương…

Và quan trọng, chuyến đi ấy giúp chúng ta thấy được sự hi sinh thầm lặng mà vĩ đại của những người lính biên phòng không chỉ từng ngày, từng giờ canh giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc mà còn ngày đêm quên ăn, quên ngủ với hy vọng mãnh liệt giúp xua tan bóng đêm tối tăm những phận đời La Hủ bao đời nay đắm chìm nơi rừng sâu núi thẳm.

Nguồn : Kinh doanh & Pháp luật

Tags : tây bắc Lai Châu chùa phúc lâm từ thiện

Tin Đời sống tiếp theo

Tin Đời sống mới nhất