Hà Anh Tuấn, khán giả và niềm tin vào âm nhạc tử tế hướng về cội nguồn
Suốt 20 năm qua, khán giả của Hà Anh Tuấn vẫn ở đó, không chỉ để nghe nhạc, mà để tin rằng sự tử tế vẫn còn chỗ đứng trong đời sống showbiz vốn đầy rẫy thị phi này...
Có những đêm nhạc khép lại bằng tràng pháo tay. Nhưng cũng có những đêm nhạc khép lại bằng sự lặng im rất lâu của cảm xúc - khi người ta không vội đứng dậy rời đi, không nói với nhau điều gì, chỉ ngồi đó, để âm nhạc kịp chạm tới những phần sâu nhất bên trong mình. Và The Rose của Hà Anh Tuấn tại Đà Lạt vừa qua là một đêm nhạc như thế!
Không ồn ào, không khoa trương, không cần phải chứng minh điều gì thêm nữa. Chỉ có âm nhạc, ký ức, và những khán giả đã chọn ở lại suốt 20 năm qua để làm một minh chứng lặng lẽ nhưng rõ ràng nhất cho thứ âm nhạc tử tế, hướng về cội nguồn mà Hà Anh Tuấn đã, đang và sẽ tiếp tục theo đuổi.

Nếu Sketch A Rose là những nét vẽ ban đầu - những phác thảo đầy mộng tưởng đã đi qua các biểu tượng nghệ thuật như Esplanade (Singapore), Sydney Opera House (Úc), TP.HCM, Dolby Theatre (Los Angeles) thì The Rose tại Đà Lạt hôm 17/1 vừa qua chính là khoảnh khắc bản vẽ ấy hoàn tất, không còn dang dở, không cần thêm nét bút nào nữa.
Và điều đặc biệt là trong khoảnh khắc hoàn thiện ấy, khán giả chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thứ âm nhạc tử tế mà Hà Anh Tuấn theo đuổi suốt hai thập kỷ đã qua...
Theo dõi Hà Anh Tuấn đủ lâu sẽ nhận ra, anh chưa bao giờ làm âm nhạc theo cách ồn ào. Con đường của Hà Anh Tuấn không được đánh dấu bằng những cú bùng nổ thị trường hay những chiêu trò thu hút chú ý mà bằng sự bền bỉ, kiên nhẫn và niềm tin vào lòng tốt của khán giả. Tin rằng người nghe vẫn còn đó, tin rằng âm nhạc tử tế chưa bao giờ là điều lỗi thời. Và The Rose tại Đà Lạt là minh chứng sống động cho thứ niềm tin ấy!

Giữa cái lạnh 12 độ C của thành phố sương mù, hơn 4 tiếng đồng hồ, 30 ca khúc được cất lên, không phải để phô diễn, mà để kể lại một hành trình - hành trình của một người nghệ sĩ lớn lên cùng âm nhạc, cùng khán giả và cùng chính quê hương mình.
Sự tử tế của Hà Anh Tuấn không chỉ nằm trong giai điệu hay ca từ. Nó hiện diện ngay cả trong cách anh bày trí sân khấu cho mỗi live concert. Từ Singapore đến Đà Lạt, "đoá hoa hồng" - biểu tượng xuyên suốt hành trình được phác thảo một cách tỉ mỉ, chậm rãi như cách Hà Anh Tuấn đối đãi với âm nhạc và con người. Không phô trương, không dư thừa, mọi chi tiết đều mang một tầng ý nghĩa, gợi nhắc về ký ức, về nguồn cội, về những điều căn bản nhất làm nên một con người.
Ở The Rose, âm nhạc của Hà Anh Tuấn tử tế từ bản phối, từ không gian sân khấu cho đến những tầng ý nghĩa sâu xa mà anh gửi gắm. Và trong tất cả những tầng ý nghĩa ấy, bóng dáng của hai chữ "cội nguồn" hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Ở Hà Anh Tuấn, "cội nguồn" không còn là khái niệm địa lý. Đó là quê hương chung, là sự kết nối giữa những con người Việt Nam với nhau. "Khi nhìn thấy một người Việt Nam đau khổ, mình không thể hạnh phúc được", Hà Anh Tuấn nói với SAOstar.
Và cũng từ đó, Hà Anh Tuấn đi đến một niềm tin rất giản dị nhưng sâu sắc: "Không có hạnh phúc nào tồn tại giữa những con người đau khổ, cũng không có sự giàu có nào bền vững khi xung quanh là những người nghèo khó...".
Có lẽ chính vì niềm tin ấy mà Hà Anh Tuấn chưa bao giờ tách mình ra khỏi cộng đồng. Âm nhạc của Hà Anh Tuấn không đứng trên cao để được ngưỡng vọng, mà đứng giữa con người để được chia sẻ, để được ôm ấp như cách anh từng nói.
Với Hà Anh Tuấn, tìm về cội nguồn cũng là cách để tự giải phóng chính mình khỏi nỗi sợ hãi: "Khi đã có cội nguồn, Tuấn không còn sợ hãi. Dù không giỏi bằng ai, không thành công theo thước đo của mọi người, Tuấn vẫn có cội có nguồn...".

Có lẽ vì thế, khi The Rose khép lại tại Đà Lạt, cảm xúc đọng lại không phải là sự choáng ngợp hay phấn khích nhất thời. Đó là cảm giác bình yên, cảm giác được nhắc nhớ rằng giữa những xô bồ của đời sống, vẫn có những người nghệ sĩ chọn đi chậm, chọn làm điều tử tế và tin vào những giá trị lâu dài.
Và nếu cần một minh chứng rõ ràng nhất cho âm nhạc tử tế của Hà Anh Tuấn, thì không đâu khác ngoài khán giả - những người đã lặng lẽ đồng hành cùng anh suốt 20 năm qua, từ những nhà hát lớn trên thế giới cho đến cái lạnh se sắt của Đà Lạt.
Họ ở đó, không chỉ để nghe nhạc, mà để tin rằng sự tử tế vẫn còn chỗ đứng trong đời sống này!
