Ông bà còn bảo sau khi kết hôn, tôi nhất định phải nuôi thằng bé. Bởi chẳng có ai bằng mẹ cả. Ông bà cũng suy nghĩ thoáng và sẽ không bao giờ phân biệt đối xử.
Lúc đấy là tôi đã thấy nản lắm rồi nhưng vẫn cố gắng làm cho vui vẻ. Nhưng ra tới sân giếng, thấy cả chục mâm bát đĩa xếp sẵn đó chờ rửa mà không thấy bóng người nào thì tôi nản hẳn.
Buồn nhất là chồng tôi, dù vợ vất vả là thế nhưng chưa bao giờ anh biết trân trọng, thương yêu. Vậy mà anh còn suốt ngày càm ràm, chê trách so vợ với em dâu, nói tôi vụng đoảng, không bằng một phần em ấy.
Biết rằng không thuyết phục được tôi, bố mẹ đành ngó lơ để tôi tự do quyết định chuyện tình cảm. Ông bà không ra sức phản đối như trước nhưng cũng không vui vẻ, hoan hỉ gì.
Nhìn đứa trẻ càng ngày càng có nét giống vợ, trong lòng tôi nảy sinh nghi ngờ. Có khi nào vợ có con riêng trước khi cưới nhưng giấu giếm tôi, sau này mãi không có con nên cô ấy mới dựng chuyện để đón con bé về nuôi?
Đơn ly hôn nhanh chóng được gửi ra tòa. Lần hòa giải thứ nhất tòa dành cho chúng tôi không có kết quả. Đêm trước ngày tòa hẹn tới hòa giải lần 2 để quyết định ly hôn hay không, biến cố bất ngờ ập tới với vợ chồng tôi.